Addug, 34 tuổi, là con út trong gia đình 9 thành viên và là người trẻ tuổi nhất trở thành thuyền trưởng tại tỉnh Ifugao, phía bắc Philippines. Sanchez cho biết ban đầu họ cố gắng giữ kín tin tức với cha mẹ để họ khỏi sốc.
Họ cũng có thể trở thành chuyên gia lữ hành, thuyền trưởng hoặc phi công, giáo viên và y tá phục vụ người lớn tuổi hoặc trẻ em, làm việc với các loài động vật hoặc trong các tổ chức nhân đạo. Trở ngại của người Số 8 là thể hiện tình cảm của mình với
Nelson Mandela, vị tổng thống Nam Phi cả một đời đấu tranh cho quyền của người da đen - chống lại phân biệt sắc tộc, lại lo lắng khi bước lên một chuyến bay có phi cơ trưởng là người da đen. Ông đau đớn nhận ra tự bao giờ, định kiến của xã hội cũng đã thâm nhập vào ông, làm ông đã có khoảnh khắc đi ngược lại với lí tưởng cả đời mình.
Hai nghi phạm, hiện danh tính chưa được công bố, bị cáo buộc tấn công thuyền trưởng họ Yang, 43 tuổi, và một kỹ sư họ Kang, 42 tuổi của tàu đánh cá mang tên Kwang Hyun 803 vào khoảng 2h sáng ngày 20/6. Theo Cảnh sát biển Hàn Quốc, khi vụ việc xảy ra, trên tàu có 18 thuyền viên, bao gồm 3 người Hàn Quốc, 7 người Việt Nam và 8 người Indonesia.
Tôi kể cho ông quận trưởng biết sự tình. Ông cho mời anh thầy giáo vào quận khen thưởng và đãi anh cùng bọn tôi một chầu. Nhưng anh bảo, công này không phải của anh, mà là của cô học trò người Thượng. Hôm sau, chính tôi đã mang quà của ông Quận đến kín đáo trao cho
Quản Lý Và Người Tình Hành Trình Django Thuyền Trưởng Phillips Mùa Hè Cuối Cùng Xa Ngoài Kia Nơi Loài Tôm Hát Người đại diện: Ông Hoàng Việt Anh Trụ sở: Tầng 8, tòa nhà FPT Tower, số 10 Phạm Văn Bạch, Cầu Giấy, Hà Nội
GvJMu2. Kate, cô thiếu nữ xinh đẹp mà danh sách đàn ông ngưỡng mộ nàng khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng phải ganh ghét. Thuyền trưởng Branwell, chỉ huy tầu Gypsy, khét tiếng vì tài săn lùng tàu địch trên biển và cả vì tài chiếm đoạt đàn bà trên đất liền. Chàng yêu vẻ đẹp trinh trắng của Kate, yêu tấm thân nóng bỏng của nàng, nhưng lại sợ... phải cưới nàng. Pery Banyon, con người có quá khứ bê bối, kẻ nắm giữ những bí mật khủng khiếp trong gia đình Kate, rất muốn làm chồng nàng, ngay cả khi không yêu thân xác đẹp đẽ của nàng. Ba nhân vật trên cho người đọc những khám phá bất ngờ và lôi cuốn về thân phận của Con người và Tình yêu. Có quá nhiều điều làm xáo động tâm trí nàng và thôi thúc nàng tìm lời giải đáp. Nàng nghĩ về bữa tối. Bữa ăn cũng khá dễ chịu. Dì Sarah luôn miệng kể những giai thoại vui nhộn là Kate tròn xeo mắt thích thú. Họ cùng cười nghiêng ngả và cảm thấy thật thoải mái. Bá tước cũng góp nhiều chuyện, và Kate buộc phải thừa nhận với mình rằng trí tuệ của chàng cũng sinh động như đôi mắt chàng, đôi amứt cứ chiếu vào nàng một cách giễu cợt suốt cả buổi. Chàng làm cho nàng cười mặc dù nàng đã quyết tâm cố nén. Nàng đã buông lỏng sự cảnh giác, lại còn đi cười cợt với chàng! Nàng thấy cần phải nhắc mình rằng chàng là một tên cướp biển vô lương tâm. Nàng phải nhắc mình rằng chàng là người đàn ông đã suồng sã với nàng....
Người đàn ông thấp bé trong bộ áo chẽn sải những bước dài nôn nóng khắp phòng, vừa nói vừa vung vẩy một cánh tay còn lại, con mắt độc nhất nheo nheo.− Nhưng thưa thủ tướng, ngài cần phải thấy rằng nhất cử nhất động cuả tôi bây giờ lại phụ thuc vào thằng cha Bonapatre ấy!- Nelson càng nói càng cáu kỉnh- Quả thật, tôi biết làm sao một khi tụi Pháp chẳng chịu đánh đấm gì cả? Tôi đã đuổi bọn chết toi ấy chạy khắp Đại Tây Dương nhưng chúng cứ lẩn như chạch, quyết không chường mặt ra.− Tin tức cho hay Napoleon đang ở Boulogne cùng toàn bộ ngự lâm quân và một trăm hai mươi ngàn binh mã. Nếu toàn bộ hạm đội Pháp quy tụ lại, họ sẽ có sáu mươi hai tàu chiến- Pitt lắc đầu nói và quay sang Branwell- Đây chính là lúc tôi cần đến anh đấy, Branwell, mặc dù anh có thể từ chối vì xét cho cùng, anh không phải sĩ quan Bộ Hải Quân.− Tôi luôn sẵn sàng phụng sự, thưa ngài- Branwell đáp liền.− Toàn hạm đội Pháp đã tụ lại và đang di chuyển. Tôi yêu cầu anh hãy cố xác định hướng đi cuả chúng. Nhưng nếu anh bị phát hiện thì cơ hội sống sót cuả anh chỉ còn phụ thuộc vào tốc độ thôi.− Ngài cứ coi như nhiệm vụ đã hoàn thành.− Anh còn một nhiệm vụ là phải giữ kín chuyện này. Điều đó rất quan trọng- Pitt nghiêm nghị nói. Anh còn có người vợ trẻ. Anh sẽ nói gì với cô ta?− Vậy ngài bảo tôi phải nói dối vợ tôi chứ gì?- Bá tước hỏi khô phá lên cười.− Tất nhiên là không. Nhưng đàn bà là hay vui chuyện lắm.− Bà Hester có vậy đâu!- Bá tước khẽ nói.− Phải, phải, thôi được, anh có thể tiết lộ cho một mình vợ anh thôi nhé.− Bao giờ ngài muốn tôi lên đường.− Ngay lập tức.− Vậy tôi xin phép cáo choạng tối Bá tước mới về đến nhà, mệt mỏi rã rời. Con tàu cuả chàng đang thả neo ngoài cảng, và sáng mai chàng phải đi sớm mà không có thuyền phó nhận thấy tâm trạng ủ rũ cuả chồng. Nàng sà vào lòng chàng, thủ thi?− Anh không được hài lòng với công việc hôm nay à?- nàng hỏi, nhẹ nhàng cởi chiếc áo đi ngựa cuả chàng. Chàng cầm lấy tay nàng.− Kate, sáng mai anh phải nhổ neo sớm.− Không, không!- nàng la lên.− Anh phải đi, nhưng không lâu đâu; hai, ba, hoặc bốn hôm là cùng thôi. Anh chỉ đến Boulogne rồi lại quay về.− Em đi với anh.− Không được. Đó không phải chỗ dành cho đàn bà.− Mặc kệ, em cứ đi.− Anh đã bảo là không mà, miễn bàn cãi đi.− Một khi anh đi, em cũng đi theo, ta miễn bàn cãi.− Kate, anh không muốn phải nhốt em vào trong phòng đâu đấy. Anh xin em, cưng, anh đã quá mệt để tiếp tục cuộc tranh cãi vô nghĩa nghĩ một thoáng rồi vươn tới hôn lên má chàng.− Anh nói đúng, em thật là ngớ nhìn nàng ngờ vực, nhưng không nói gì thêm vì bữa ăn tối đã được dọn lên. Suốt bữa ăn, Kate tíu tít kể đủ chuyện, có vẻ nàng đã quên hẳn ý định cuả thức dậy sớm, đặt một cái hôn lên trán vợ rồi vội vã mặc quần áo. Năm giờ sáng, chàng rón rén ra khỏi phòng. Chàng không dám đánh thức Kate, sọ nàng lại nì nèo đòi đi cửa vừa khép lại sau lưng chàng, Kate đã vùng dậy. Nàng hối hả lôi ra bộ quần ao rộng thùng thình mượn cuả Danny, tròng vào người, rồi xỏ chân vào đôi bốt đi ngựa. Đoạn, nàng vấn cao tóc, chụp chiếc mũ kỵ sĩ lên đầu vào, kéo cho nó sụp xuống trán. Nàng lần mò ra chuồng ngựa và chọn con ngựa của Willy. Không đầy hai mươi phút sau, nàng đã tới bến cảng và nhìn thấy con tàu Gypsy đã căng buồm, sẵn sàng nhổ ai nhận thấy cậu con trai nhỏ nhắn đã lẻn lên boong tàu vì cánh thủy thủ còn đang mải tíu tít chạy ngược chạy xuôi chuẩn bị cho giờ xuất phát, con thuyền trưởng Branwell thì đang ở trong cabin để xác định lộ trình. Kate len lén đi về phía đuôi tàu và tìm thấy một cánh cửa mở vào phòng chứa đồ. Nàng liền chui tọt vào đó. Căn phòng nóng hầm hập, nhớp nhúa và tối om, tuy nhiên, nàng cũng tìm được một chỗ tạm gọi là dễ chịu trên mấy bao bột. Nàng cứ ngồi lỳ ở đó và ngủ thiếp đi. Đến khi nàng tỉnh dậy, con tàu dã lắc lư theo một nhịp đều đặn chứng tỏ nó đang trên đường ra khơi. Nàng duổi dài chân, vươn vai, bật dậy, quyết định rời khỏi nơi ẩn náu. Nàng đẩy mạnh cánh cửa và đâm sầm vào một thủy thủ đứng bên ngoài. Cả hai cùng nhảy dựng lên rồi trố mắt ra nhìn nhau.− Ô hô, chúng mày ơi, ra mà coi này- Gã thuỷ thủ rống lên- Trong nhà kho bay ro một vật gì kháu quá!Trong nháy mắt, đám thủy thủ trên boong đã đổ xô lại, vây quanh nàng, cười rúch rích.− Cậu em có phải thuỷ thủ không vậy?- Một gã to con trong bọn cảm thấy đã đủ. Nàng bắt đầu nổi bực, không hiểu chồng mình còn rúc ở xó xỉnh nào. Nàng giật phắt chiếc mũ khỏi đầu, để cho mái tóc đen dài xổ xuống tận eo lưng, và một tiếng ồ đồng loạt bật ra từ họng đám thủy thủ.− Ối Đức mẹ Ơi! Một ả đàn bà!- Gã thủy thủ phát hiện ra nàng lại rống lên.− Bây giờ các anh làm ơn chỉ cho tôi phòng thuyền trưởng chứ?- Nàng nói, mắt lấp lánh nhìn vẻ mặt thộn ra cuả đám đàn cũng chẳng cần phải đi mời thuyền trưởng vì chàng đã tới nơi, hầm hầm đập vào mũ vào vai một gã thủy thủ.− Đồ ngốc nghếch! Lũ đui mù! Sao các cậu lại để cho vợ tôi lên tàu hử?- Rồi chàng chộp lấy cánh tay Kate- Bà đã làm tôi bị trễ lại nghiêm trọng, thưa bà, và tôi rất không hài lòng. Tôi không thích khi mệnh lệnh cuả tôi không được tuân theo!− Mệnh lệnh cuả anh à?- Kate đay lại cao giọng.− Kate, anh có cần phải quỳ xuống... - chợt nhận thấy các thuỷ thủ vẫn xúm xít xung quanh, chàng quát lên- Giải tán!Nhưng chẳng ai nhúc nhích. Bất lực Branwell lại quay sang vợ.− Kate...Kate! Em không hiểu ư, chuyến đi này cực kỳ nguy hiểm. Nếu quân địch phát hiện ra thì anh chẳng có thứ vũ khí nào chọi nổi với tàu chiến cuả chúng.− Branwell, nếu anh bị chìm, em cũng chìm theo luôn. Chúng mình cùng chết- nàng cứng cỏi thở dài đánh sượt, nhưng trong lòng bùng lên một niềm hân hoan khôn ta?− Thôi được rồi, cưng!- Chàng nói và ôm lấy bất ngờ, đám thủy thủ reo ồ lên. Thường thì dân thủy thủ rất kiêng để phụ nữ trên tàu. Họ sợ gặp rủi ro. Nhưng với Kate thì khác. Nàng đã lừa được họ mà lẻn lên. Nàng đã chiến thắng được thuyền trưởng cuả họ. Họ thích giờ sau, con tàu đến Boulogne và được biết hạm đội Pháp đã đi về phía nam. Họ liền dong buồm đuổi theo. Gió thuận và con tàu mở hết tốc lực về phiá St. Vincent, cực tây nam cuả Bồ Đào đi về cabin cuả chồng. Căn phòng hẹp, nhưng cũng đủ chỗ cho một chiếc tủ commot khá lớn và một chiếc giường rộng hơn nàng tưởng, lại có cả bồn rửa mặt say sưa vì thắng lợi, nàng bổ nhào lên giường như một đứa trẻ vừa đòi được đồ chơi. Branwell bước vào đúng lúc để chứng kiến cảnh đó, và quên cả ý định mắng nàng, chàng bật cười khùng khục.− Lạy đây, cô bé không vâng đi bằng đầu gối ra mép giường quấn lấy cổ chàng, cố kéo chàng ngã lên người mình. Nhưng chàng cứ đứng trơ trơ, mặc cho nàng ra sức lôi kéo. Bất thần, chàng đổ sập vào nàng, được thể, nàng hôn như mưa lên mặt chàng, hôn lên ngực, lên cổ, lên vai, rồi xa hơn xuống dưới. Nhưng cửa cabin bỗng bật mở làm nàng ngồi dậy, quay đi, mặt đỏ nhừ.− Bỏ mẹ! Xin lỗi ông thuyền trưởng. Tôi quên mất là có mặt phu nhân- người phục vụ lẩm bẩm, tay bưng khay đồ ăn, đứng đực ra.− Không sao, Tach, tối nay tôi phải phục vụ phu nhân. Cậu có thể đi- chàng ra lệnh và liếc nhìn Kate đầy ý nghĩa. Nhưng mùi thức ăn thơm ngào ngạt phả tới đã át hết những ý nghĩ lãng mạn cuả nàng. Nàng gạt bàn tay nôn nóng cuả chàng ra và nói rằng suốt cả ngày nàng chưa có gì vào bụng. Chàng cười khi nhìn nàng mở nắp khay thứa ăn, hít hà, chấm mút. Nhưng họ ngồi vào bàn ăn chẳng được bao lâu thì tiếng chuông báo động ré lên khiến Branwell đứng bật dậy.− Ở lại đây, Kate!- chàng nói gọn lỏn và nhoáng cái đã biến cần phải biết có chuyện gì xảy ra. Nàng cũng chạy khỏi cabin và thoăn thoắt trèo lên boong tàu. Nàng nhìn thấy Branwell đang đứng bên bánh lái, vừa điều khiển con tàu vừa hò hét ra lệnh cho các thuỷ thủ. Nàng đang há mồm ngạc nhiên vì sự tuân lệnh răm rắp cuả họ thì một tiếng nổ đinh tai nhức óc rền vang trong không khí kèm theo một quả đại bác rơi tòm xuống biển ngay sát mạn tàu Gypsy làm nước bắn tung lên, tạt thẳng vào người nàng với một sức mạnh khiến nàng ngã giúi xuống sàn. Ôi lạy Chuá, hóa ra chiến tranh là thế này đây, những con người không quen biết bắn vào nhau, nàng vừa nghĩ vừa lồm cồm bò dậy, và nhìn thấy những cánh buồm cuả quân Pháp nổi rõ đằng xa, vì trời và biển lúc này đang hòa trộn trong làn khói súng đen Gypsy đổi hướng, trở buồm theo chiều lợi gió và bắt đầu chạy đường chữ chi trên mặt biển. Đạn đại bác vào hoa? mai vẫn dội sang liên tiếp và vài quả trúng vào lớp sàn boong làm các mảnh gỗ văng tung toé. Nhưng chiếc tàu chiến Pháp cồng kềnh với hai mươi tư khẩu thần công và năm tầng boong làm sao sánh nổi tốc độ cuả Gypsy thon dài, nhỏ nhắn. Chẳng mấy chốc, tàu Gypsy đã thoát ra khỏi tầm đạn. Ở trên boong, Kate chợt cười nấc lên, tiếng cười lanh lảnh cuả nàng vang khắp con tàu. Lúc này, Branwell mới nhìn ra nàng. Chàng kinh hoàng nhận thấy nàng đứng giữa đường đạn mà cười như nắc nẻ. Lạy Chuá, một viên đạn đại bác đã có thể xé tan nàng ra!− Kate, xuống dưới!- chàng gào lên và nhảy xổ đến, thô bạo túm lấy nàng và gần như lôi xềnh xệch nàng về cabin. Sau khi cưa? đã đóng sầm lại, chàng vẫn còn giữ chặt nàng.− Nếu cô muốn ở lại trên con tàu cuả tôi thì phải tuân theo mệnh lệnh cuả tôi, như tất cả thủy thủ đòan. Không phải chỉ vì sự an toàn cuả cô, mà còn vì tất cả những người khác ở đây. Họ tin cậy nơi tôi và phải giữ được lòng tin ấy cuả họ, bởi vì chúng tôi còn phải vào sinh ra tử với nhau. Nhưng mẹ kiếp, cô đã quấy nhiễu tôi vì những trò nhõng nhẽo cuả mình. Cô trẻ con lắm. Cô cần phải học rằng, có những việc không thể đem vuốt ve hay thỏ thẻ ngọt ngào ra mà xong. Cô làm mất uy tín cuả tôi trước mặt các thủy thủ. Lần sau, bỏ cái trò nhõng nhẽo ấy đi!Mắt nàng đã đầy ắp lệ.− Em... em không biết, Branwell.− Ôi, Kate- chàng thở dài và ôm lấy nàng.− Branwell, em xin lỗi anh, xin lỗi anh- nàng thút thít, và chàng nguôi giận ngay lập tức. Chàng dịu dàng hôn ngay lên môi nàng rồi khẽ đẩy nàng ra.− Nào, bây giờ nằm nghỉ đi, cưng. Anh phải trở lên đi rồi nàng mới nhận thấy mình đang run lập cập. Nàng trút quần áo ướt xuống sàn và chẳng buồn chải lại mớ tóc rối tung vì gió biển, nàng chui vào chăn ngủ thiếp đi. Rất lâu sau, nàng tỉnh giấc vì cảm thấy chàng đã nằm bên cạnh mình. Nàng nhích sát vào và vuốt ve lưng chàng, rồi rạo rực áp chặt tấm thân trần vào người chàng. Chẳng thấy chàng phản ứng gì, nàng liền nhỏm dậy để nhìn mặt chàng. Hay là chàng còn giận? Nhưng không, mắt chàng nhắm nghiền và chàng đang ngủ say sưa, kiệt sức sau một ngày căng thẳng. Nàng thở dài và lại rúc vào lưng chàng, ngủ nàng thức giấc, trời đã tờ mờ sáng, nhưng không phải ánh sáng lọt vào phòng đã đánh thức các giác quan cuả nàng. Bởi vì nàng cảm thấy khắp người nóng ran, và một khoái cảm kỳ lạ chạy rần rật quanh vùng thắt lưng nàng. Nàng mở mắt và nhìn thấy Branwell nằm xòai bên nàng, đầu chàng đang lúi húi giữa hai đùi nàng, và nàng rên lên. Nàng níu lấy tay chàng, thì thầm xin chàng ngừng lại vì không hiểu sao nàng thấy sờ sợ cái cảm giác mới mẻ, quá mãnh liệt này.− Bà ngon lắm, thưa bà- chàng nói, kéo hai chân nàng rộng ra và miết môi dọc theo người nàng từ dưới lên trên, cho đến khi gặp môi nàng và cả người chàng đã duỗi dài trên tấm thân êm ái cuả nàng. Cùng nhau, họ bay lượn mỗi lúc một lên cao, cao tít. Họ là hai nửa muốn hòa trộn làm một, một thực thể duy nhất trên cõi đời!Tàu Gypsy theo bén gót hạm đi Pháp tới Candit. Sau khi đã tin chắc quân địch đóng chốt ở đó, Branwell có thể khẳng định rằng quân Pháp đang chuẩn bị tấn công vào Trapalgar. Bây giờ thì đô đốc Nelson đã có thể chiêu tập các chiến thuyền cuả mình và đi đón đầu mexừ Villeneuve được rồi! Hừ, bọn chó ấy sẽ được giã một trận nhớ đời, Branwell nghĩ và cười gằn.− Dì Sarah, Willy, Danny- Kate vừa chạy ùa vào phòng khách vừa reo lên lảnh lót- Chúng cháu đã về...− Trời ơi, Branwell- Sarah đứng vụt dậy- Đừng có nói là con bé chỉ đi chơi phố đấy nhé!− Không phải đi chơi phố, mà trốn lên tàu cuả cháu, đến lúc ra tới biển rồi mới thò mặt ra- Branwell nói, một đốm sáng nhảy nhót trong mắt chàng.− Willy và Danny đâu dì?- Kate hỏi, hơi thất vọng vì không có hai người để khao câu chuyện phiêu lưu cuả mình.− Hai đứa đi Dymchurch. Hình như chúng muốn theo dõi tên Walepole nào cau mày, nhớ lại mình đã nhờ hai chàng để ý tới Walepole như thế nào. Nhưng trước khi họ đi biển, dường như tên nọ đã biến khỏi Brighton. Chàng bỗng cảm thấy lo lắng.− Cô Sarah- chàng nói với bà cô- cháu gửi Kate lại cho cô. Cô đừng để cho nàng đi đâu nhé. Chiều tối cháu về ngay.− Anh đi đâu vậy?- Sarah ngạc nhiên hỏi.− London. Và không được chậm trễ một giây nào- Chàng hôn lên mũi Kate rồi hối hả ra ngoài. Vài phút sau đã nghe tiếng vó ngựa cuả chàng dậm ngoài hàng hiên, rồi xa dần và bặt hẳn.
Contents1 Giới thiệu Truyện Người Tình Của Thuyền Trưởng2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Người Tình Của Thuyền Trưởng “cập nhật ngày 12/06/2023“ Trọn bộ Người Tình Của Thuyền Trưởng Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Người Tình Của Thuyền Trưởng 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Người Tình Của Thuyền Trưởng Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Kate, cô thiếu nữ xinh đẹp mà danh sách đàn ông ngưỡng mộ nàng khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng phải ganh ghét. Thuyền trưởng Branwell, chỉ huy tầu Gypsy, khét tiếng vì tài săn lùng tàu địch trên biển và cả vì tài chiếm đoạt đàn bà trên đất liền. Chàng yêu vẻ đẹp trinh trắng của Kate, yêu tấm thân nóng bỏng của nàng, nhưng lại sợ… phải cưới nàng. Pery Banyon, con người có quá khứ bê bối, kẻ nắm giữ những bí mật khủng khiếp trong gia đình Kate, rất muốn làm chồng nàng, ngay cả khi không yêu thân xác đẹp đẽ của nàng. Ba nhân vật trên cho người đọc những khám phá bất ngờ và lôi cuốn về thân phận của Con người và Tình yêu. Có quá nhiều điều làm xáo động tâm trí nàng và thôi thúc nàng tìm lời giải đáp. Nàng nghĩ về bữa tối. Bữa ăn cũng khá dễ chịu. Dì Sarah luôn miệng kể những giai thoại vui nhộn là Kate tròn xeo mắt thích thú. Họ cùng cười nghiêng ngả và cảm thấy thật thoải mái. Bá tước cũng góp nhiều chuyện, và Kate buộc phải thừa nhận với mình rằng trí tuệ của chàng cũng sinh động như đôi mắt chàng, đôi amứt cứ chiếu vào nàng một cách giễu cợt suốt cả buổi. Chàng làm cho nàng cười mặc dù nàng đã quyết tâm cố nén. Nàng đã buông lỏng sự cảnh giác, lại còn đi cười cợt với chàng! Nàng thấy cần phải nhắc mình rằng chàng là một tên cướp biển vô lương tâm. Nàng phải nhắc mình rằng chàng là người đàn ông đã suồng sã với nàng…. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Trọn bộ Truyện Người Tình Của Thuyền Trưởng “cập nhật ngày 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả.
Truyện Người Tình Của Thuyền Trưởng, chuyện nói về cô thiếu nữ xinh đẹp mà danh sách đàn ông ngưỡng mộ nàng khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng phải ganh trưởng khét tiếng vì tài săn lùng tàu địch trên biển và cả vì tài chiếm đoạt đàn bà trên đất liền. Chàng yêu vẻ đẹp trinh trắng của cô, yêu tấm thân nóng bỏng của nàng, nhưng lại sợ phải cưới nàng. Còn một anh chàng kia có quá khứ bê bối, kẻ nắm giữ những bí mật khủng khiếp trong gia đình ta thì lại rất muốn làm chồng nàng, ngay cả khi không yêu thân xác đẹp đẽ của nàng. Có quá nhiều điều làm xáo động tâm trí nàng và thôi thúc nàng tìm lời giải đáp.
− Cha...Cha đừng nói không nữa! Đừng cha! Cha ác lắm !Kathleen Newbury nức nở. Cô đang ở cái tuổi mừơi bốn, cái tuổi mà một sự chấp thuận hay chối từ có thể trở thành cả một vấn đề sống cha nở nụ cười âu yếm nhằm xoa dịu vẻ mặt hờn dỗi của cô con gái và đặt đôi bàn tay thanh tú lên vai cô.− Kathleen, con gái cưng, chúng ta đã thỏa thuận rồi cơ nghĩ là con hiểu chứ.− Không! Con không hiểu!Nước mắt lại dàn dụa trên má cô lùa tay vào mái tóc nâu mềm mại đã điểm bạc của mình và quay di.− Con gái yêu của cha, con phải biết là hiện giơ con không thể đi theo cha được.− Nhưng cha ơi, con lại nghĩ là có thể. Có thể! Con phải luôn ở bên cha thì cha mới trông nom con được bật cười và ngoảnh mặt lại nhìn khuôn măt bé nhỏ nghiêm trang của con gái.− Cô Nell sẽ chăm sóc con tốt hơn cha gái bặm môi, đôi mắt màu xám nhìn cha khẩn khoản− Cha, cha cho con về Anh cùng cha với. Con xin cha, đó là ngôi nhà của con, cũng như của cha, và con se sung sướng biết bao được trở về đó.− Không, Kate, -giọng ông nghiêm nghị và dứt khoát− Cha...cha chỉ muốn bỏ con ở gái thốt lên nghẹn ngào. Cô chỉ còn lại ngừơi cha trên đời, thế mà bây giờ ông lại sắp bỏ đi xa xôi nghìn dặm. Kate thât là khốn khổ!− Muốn bỏ con ư?Ông Horace lập lại ngỡ ngàng trước phản ứng dữ dội ấy.− Bé yêu, con luôn luôn là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà cha vuốt ve mái tóc quăn dài đen nhánh của cô.− Cha mà lại bỏ con! Không đâu! Cha đi Anh vì cha phải đi và cha không bằng lòng để con bỏ học chỉ vì một giây phút cha con mình ở bên nhau. Con thừa biết đo là tất cả thời gian mà cha có thể dành cho con. Cha không thể ngồi cả ngày với con ở trang trại Lyndhurst được, cha phải ở London để đảm đương trách nhiệm của cha trong Nghị viện, ngoài ra, cha còn những công việc khác. Đấy con thấy chưa Kate, chúng ta sẽ chẳng có nhiều thời gian ở bên nhau nhìn thấy nước mắt con gái lại trào ra và phẩy tay chán nản.− Đừng khóc nữa Kate! Trời ơi, con cứ làm như cha sắp ra đi mãi mãi vậy. Đến mùa xuân cha sẽ về mà.− Lần trước cha cũng nói thế. Rồi cha đi biệt suốt hai năm. Ôi! Cha oi, hai năm lắc đầu quầy quậy.− Cha đừng bỏ con ở đây. Bermuda đã trở nên quá nhỏ bé đối với con rồi!Ông cười xòa.− A con bé hư đốn, thế ai đã từng tuyên bố với tôi rằng nó yêu hòn đảo dễ thương này và sẽ không bao giờ rời xa!− Vâng, con! Con vẫn sẽ yêu Bermuda. Nhưng con cũng có thể yêu cả trang trại Lyndhurst nữa chứ. Dó là mái nhà thực sự của mặt ông thoáng tối sầm lại.− Con sẽ trở về nhà khi nào đến tuổi. Dì con vẫn thường nhắc là con phải trở về, và con sẽ trở về, nhưng không phải bây giờ!− Nhưng cha ơi..− Đủ rồi, Kate. Cha mệt với chuyện này lắm nói giọng đanh là cuộc chia tay của bốn năm về trước! Và dến bây giờ, ông Horace vẫn biền biệt ở Anh! Bốn năm qua, hai cha con chưa một lần gặp quần đảo san hô Bermuda, bầu trời đang kéo màu xám xịt và mỗi lúc một sà xuống thấp. Những đám mây trĩu nặng treo lơ lửng. Cây cối xào xạt, ngã nghiêng. Làn nước xanh ngoài vịnh thẫm lại đầy đe áo choàng bay phần phật trên thân hình mảnh mai của Kate như giục nảng mau tìm nơi trú ẩn. Mái tóc đen gợn sóng tung bay, hoà quyện tuyệt vời trong gió. Đôi má ửng hồng trong bầu không khí mát lạnh, bất thường. Nàng đứng đó bất chấp đất trời đang lồng lộn-Niềm ước vọng của tất cả những gì là sắc đẹp của tuổi thanh xuân. Nàng đã lớn, đã trở thành người thiêú nữ ma khuôn hình thời thơ ấu từng hứa hẹn biết bao diều tốt đẹp với tương đứng trên đỉnh con dốc thoai thoải xuống sát mép nước nơi bến tàu Elly, đôi mắt xám lo lắng dõi ra con tàu buôn Mỹ lẽ ra phải cập bến rồi. Lúc ở nhà nàng đã nghe mọi người kháo nhau. Mỗi khi dất trời ủ dột là dân Bermuada không còn nói chuyên gì khác ngoài chuyện bão táp. Nhiều người trên dảo vớ bẩm qua những vụ cứu vớt tàu đắm. vá lần này họ cũng chờ đợi diều không thể chịu nỗi những rì rầm to nhỏ, những ánh mắt mong mỏi thầm lén ấy nữa. Nàng đã chạy ra khỏi nhà, leo lên đỉnh dốc và thầm cầu nguyện. Nhanh lên, nhanh nữa len. Hãy vào bờ an căm ghét trò cứ tàu đắm mặc dù cha nàng cũng tham gia vào cái nghề làm ăn đáng ngờ này. Nàng vẫn thường tranh cãi với và ông Ludlow về chuyện này. Nhưng họ chỉ cười và bảo rút cuộc nàng vẫn cứ là một cô bé, hiểu làm sao được chuyện đàn ông. Cứu đắm có nghĩa là tiền. Nàng không thể hiểu nổi tại sao con người lại có thể kiếm lời trên tai họa của người đã bắt đầu rắc vài giọt lên mặt nàng. Nàng kéo chiếc mũ trùm liền áo lên đầu và xoay người chạy về phía toà nhà lớn sáng rực cách đó chừng ba trăm thước. Ngôi nhà nàng đã sống hơn chục năm trời, lộng lẫy và duyên dáng, ấm cúng và mời gọi, với những bức tường màu hồng, hàng cột trắng uy nghi, nổi bật giữa màu xanh rờn của khu vườn bao bọc. Nàng chạy đến với nó trong cơn đứa hầu gái da đen với mái tóc ngắn xoăn tít và đôi mắt đen sáng hiện ra trước ngưỡng cửa, giơ tay vẫy nàng rối rít. Nó cất tiếng gọi nàng nhưng bị gió át vừa cười vứa lao vào khuôn cửa mái vòm và bắt gặp nét mặt hơn hớn của nó− Dora, điều gì khiến em có vẻ khoái trí thế?-Kate hỏi.− Thưa cô Kate, cô không thể đoán được đâu, may quá cô đã về. Cô Ellen muốn gặp cô ngay bây sốt sắng thông báo.− Để làm gì?− Tandum vừa ở nhà ông Ludlow về, cô một bức thư... của cha Kate sáng lên.− Của cha a! Ôi, con ranh dở hơi này, sao em không nói ngay từ dầu. Cô Nell đâu?Dora bĩu môi− Đang đợi ở phòng khách. Cô ấy bảo em đi tìm cô chạy vụt đi. Một bức thư... một bức thư của cha nàng! Đó là cái duy nhất mà nàng hằng mong dợi. Đã hơn hai tháng rồi nàng không nhận được tin mở toang cửa phòng người đàn bà vóc dáng vĩ đại cả về chiều cao lẫn bề ngang, đội chiếc mũ viền ren màu ngà quanh mái tóc hoa râm đang đứng giương mục kính đọc một tờ giấy bên cửa sổ. Bà ngước mắt nhìn Kate và mỉm cười dịu dàng.− Ồ!, Kathleen yêu quí, áo chòang của con ướt đẫm mất rồi. Mau thay quăng áo lên chiếc ghế bên cạnh vói vẻ sốt ruột và hướng cặp mắt nôn nao vào khuôn mặt trầm lặng của cô gia sư.− Cô Nell, thư của cha con phải không? Ôi, cô cho con xem ngay nào,-nàng nói và bước về phía bà cô, hai tay dang Ellen Premble khoát tay và đi tới trường kỷ lót nặng nhọc thả mình ngồi xuống và vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh.− Bình tĩnh nào cưng, ngồi xuống đây kêu lên bực bội nhưng cũng tới ngồi cạnh bà gia sư. Nàng nhìn bức thư và cao mày, một vẻ hờn dỗi thoáng qua trong đôi mắt xám. Thư không gửi cho nàng mà cho cô Nell. Thật lạ! Nàng cầm bức thư và ngập ngừng mở ra"Cô Premble thân mến, phu nhân Sarah Haverly, dì của Kathleen cho tôi biết đã đến lúc con gái tôi cần có mặt ở cô thứ lỗi, vì tôi biết cô không chịu nổi những chuyến đi biển, nhưng tôi tin rằng cô không muốn phải xa Kate, nên tôi đã nhờ ông Ludlow đặt vé cho hai cô cháu càng sớm càng tốt. Tôi cũng đã nhờ ông Ludlow trông nom hộ ngôi nhà khi chúng ta vắng chân thành hy vọng rằng chuyến vượt biển sẽ không đến nổi làm cô quá khó chịu, và tôi rất mong sớm được đón hai cô cháu vào tháng mười cô chuyển cho Kate lòng thương nhớ của tôi, bởi tôi không kịp viết thư cho Newbury. "Kate rời mắt khỏi bức thư ngắn ngủi và run lên vì sung sướng. Họ sẽ trở về Anh Quốc. Cuối cùng nàng lại đoàn tụ với cha! Nàng nhảy cẩng lên, xoay tròn và hú một tiếng vang nhà, át hẳn lời khiển trách của Ellen. Cấm đầu cắm cổ, nàng lao vụt qua căn phòng, chạy xuống gian tiền sảnh choáng lộn, qua cánh cửa đúp màu trắng và ra khỏi nhà.− Kate! gọi và lạch bạch đuổi theo.− Kathleen Newbury, cô tính chạy đi đâu thế hả?Không nhận được lời đáp lại, bà rầu rĩ quay về phòng khách và nghĩ mình thật vớ vẩn. Kate còn đi đâu nếu không phải là đến với Daniel Ludlow.
người tình của thuyền trưởng